chuyện nghề: yêu nghề, tận tâm và cơ hội sẽ mỉm cười với bạn

Ngày: 24-02-2019

"Làm phục vụ nhà hàng, đôi khi cũng chạnh lòng, chan chứa nước mắt… nhưng nếu bạn có niềm khao khát và đam mê mãnh liệt, luôn hết mình vì công việc thì bạn sẽ được đền một cách xứng đáng"

Xem thêm: 

Việc làm nhà hàng khách sạn

Việc làm phục vụ

Việc làm đầu bếp

Việc làm pha chế

chuyen-nghe-yeu-nghe-tan-tam-va-co-hoi-se-mim-cuoi-voi-ban.jpg (95 KB)

Phục vụ nhà hàng là nghề được ví như “Làm dâu trăm họ”

"Tôi hiện tại đang là sinh viên năm 3. Là một người sống có lý tưởng, niềm khao khát và đam mê mãnh liệt đối với ngành dịch vụ, sống hướng ngoại và trong mình luôn căng tràn hai từ trách – nhiệm.

Nếu ai đó có vô tình hỏi “Ê! Mệt mỏi lắm không mày”, tôi cũng xin thưa là “”. Cái nghề dịch vụ nó khác các nghề khác là ở chỗ, bạn sẵn sàng hi sinh công sức của mình để đổi lại sự hài lòng từ khách hàng. Bạn sẵn sàng ở lại quá 15 phút chỉ để hâm nóng lại một món ăn mà khách hàng yêu cầu hay đơn giản bạn sẵn sàng lắng nghe những lời nói khó nghe từ khách hàng và trên môi vẫn nở nụ cười thật tươi. Có khó quá không khi trải nghề rồi mới biết nó chan chứa nước mắt đến cỡ nào, có khó quá không khi bạn hi sinh vì người khác nhiều đến thế?

Để trả lời được, hãy cố gắng bỏ vài phút đọc câu chuyện mà tôi sắp chia sẻ sau đây, có thể nó không thay đổi được suy nghĩ sai lệch của bạn, nhưng ít ra – cái vinh quang đằng sau sự khổ cực ấy là rất lớn.

Mùa hè năm 2014, khi tôi còn là một đứa sinh viên năm một. Muốn kiếm tí tiền trang trải nên tôi đã làm một công việc partime tại một nhà hàng tại quận 7. Đó là những chuỗi ngày bận bịu khi mỗi ngày tôi phải thức dậy từ sớm và tranh thủ tới nhà hàng để set-up và vận hàng ổn định mọi thứ.

Có những ngày nhà hàng đông lắm, mà nhân viên lại ít, đứa thì làm cả 2 vị trí, đứa phục vụ 3-4 bàn, lại còn có đứa vừa làm Bar lại còn chạy qua phụ bếp để làm món thật nhanh cho khách.

Cực khổ lắm ai ơi! Chỉ lơ là một tí thôi, khách hàng nào thông cảm thì không nói, còn khách hàng khó tính thì họ sẵn sàng chì chiết bạn, họ đòi gặp quản lý đuổi việc bạn,... Nếu bạn yếu đuối bạn không theo được nghề đâu. Tôi nhiều lần động viên bản thân “Sơn ơi, cố lên! Làm dâu trăm họ mà mày đã bỏ cuộc sớm vậy hả?”, lấy lại tinh thần và tiếp tục lại công việc thường nhật. 

Nhưng tôi nhận được những gì?

Thứ hạnh phúc đầu tiên mà tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc là lời cảm ơn từ khách hàng, dù có mỏi mệt tới đâu, dù có rã rời ra sao chăng nữa, khi được khách nói “Anh/chị cảm ơn em nhiều nha!” thì dường như mọi thứ nó tan biến hết. Đặc biệt, có những hôm thấy khách viết feedback và khen mình, anh Quản lý gọi tên mình lên để tuyên dương thì ôi thôi, sung sướng lắm! Hạnh phúc là khách hàng công nhận mình, giá trị mình mang lại cho khách hàng rất tốt.

Tôi nhớ, có cặp vợ chồng người Nga đi ăn, tôi phục vụ tốt đến nỗi cái gạt tàn, từng chén cơm, ly nước tôi đều tinh tế phục vụ trước khi mà họ nhờ tôi làm, họ quên mang tiền tôi cũng trích ra vài trăm ngàn để trả giúp họ và tất nhiên họ trả lại tôi sau đó. Sau câu chuyện ấy, cứ tưởng mọi thứ dừng lại, nhưng không phải – cơ hội đã đến với tôi.

Hóa ra cái người mà tôi giúp đỡ ấy lại chính là Tổng Giám Đốc của một khách sạn 5 sao có tiếng tại Sài Gòn, họ có ý định mời tôi về cống hiến cho khách sạn họ với mức thu nhập vô cùng hấp dẫn. Khỏi phải nói, khi nhận được mail ấy tôi như điên dại, tôi vui đến nỗi mà không thể ngờ được hai người vô cùng bình thường đi ăn lại có tầm ảnh hưởng lớn đến thế.

Rồi cứ thế, những lần sau có dịp quay lại thì cặp vợ chồng ấy lại tặng cho tôi có khi là 1 ly Starbucks, 1 ổ bánh mì Burger, hay một cái Pizza hải sản. Dù nhỏ thôi, nhưng tôi rất hạnh phúc, cái giá của sự khổ cực và hết mình vì công việc đã được đền bù xứng đáng…”

Nguồn: Internet

#việc làm phục vụ #phục vụ nhà hàng #nhân viên phục vụ #nhà hàng khách sạn